Ảnh: Triệu Chiến
Biên tập & Thực hiện: Tố Uyên


Nằm ở độ cao hơn 1000m so với mực nước biển, dưới chân núi Sapung (Đại Bình) – “nóc nhà” của xứ B’Lao, Cao Lan Hamlet hiện lên như một khu nghỉ dưỡng mang màu sắc rất riêng của Bảo Lộc. Từ vị trí này, du khách có thể phóng tầm mắt xuống thung lũng mây bồng bềnh, chỉ cách trung tâm thành phố 15km và khoảng bốn giờ di chuyển từ TP. Hồ Chí Minh.
Khởi nguồn từ những căn nhà sàn gỗ của người Cao Lan được phục dựng nguyên bản, Cao Lan Hamlet không chỉ là một điểm dừng chân để nghỉ dưỡng, mà còn là một không gian chan hòa với thiên nhiên. Kiến trúc xanh, sự hòa quyện giữa truyền thống và hiện đại, cùng định hướng phát triển thành điểm đến wellness & retreat đã làm nên dấu ấn khác biệt. Nơi đây trở thành lựa chọn lý tưởng cho những ai tìm kiếm sự tĩnh tại, bình yên và một lối sống chậm rãi giữa núi rừng.

Để hiểu rõ hơn về hành trình xây dựng, câu chuyện văn hóa và tầm nhìn phía sau không gian này, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện cùng anh Văn Hữu Triêm – người sáng lập Cao Lan Hamlet.
Ý tưởng về Cao Lan Hamlet đến với anh trong hoàn cảnh nào?
Văn Hữu Triêm (VHT): Trước đây, tôi sống ở quận 2, TP.HCM và sáng lập The Lib Coffee & Book – một quán cà phê kiêm không gian sách, hoạt động gần 10 năm. Từ trải nghiệm ấy, tôi bắt đầu có thêm cảm hứng với thiên nhiên và cà phê. Song song, hơn 11 năm làm việc cho một công ty Đức trong ngành mía đường cũng mang đến cho tôi cơ hội trải nghiệm nhiều dịch vụ khách sạn, resort 5 sao. Những trải nghiệm ấy dần hình thành nền tảng về thẩm mỹ và dịch vụ trong tôi.
Bảo Lộc cuốn hút tôi ngay, bởi cảnh quan và khí hậu nơi đây. Ban đầu, cả nhà chỉ định làm một khu nghỉ dưỡng nhỏ cho gia đình, nhưng càng làm càng đam mê, dự án dần mở rộng. Tôi tiếp tục hợp tác cùng kiến trúc sư từng thiết kế quán cà phê trước đó, và chính sự đồng hành này cho tôi niềm tin rằng công trình sẽ có bản sắc riêng.
Người Cao Lan vốn di cư từ vùng Đông Bắc vào các khu kinh tế mới từ những năm 1980. Khi họ xây nhà mới, những căn nhà gỗ truyền thống được bán lại. Tôi may mắn mua được những ngôi nhà gỗ cũ của họ để phục dựng và ghép thành một “xóm nhỏ” gồm 5 căn. Chính những ngôi nhà ấy đã trở thành nền móng cho “Cao Lan Hamlet” hôm nay.
Điều gì khiến anh chọn Bảo Lộc để gắn bó, chứ không phải một nơi khác?
Văn Hữu Triêm (VHT): Từ năm 2009 đến 2012, tôi thường xuyên lên Linh Quy Pháp Ấn để tham gia các khóa thiền, mỗi lần ở lại một đến hai tuần. Thời tiết nơi đây nhiều mây, khí hậu dễ chịu, tạo cho tôi cảm giác rất đặc biệt.
Thời điểm mua mảnh đất này, giá đất ở Bảo Lộc còn rẻ hơn nhiều so với Đà Lạt, đồng thời lại có tiềm năng phát triển lâu dài. Hơn nữa, vùng này gần như chưa có công trình nào thật sự nổi bật nên tôi muốn thử sức với một dự án mang tính tiên phong.




Có nhân vật hay trải nghiệm nào ảnh hưởng mạnh mẽ đến cách anh nhìn nhận về thiên nhiên và kiến trúc không?
Văn Hữu Triêm (VHT): Tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ Phật giáo. Chính lối sống và niềm tin ấy khiến tôi luôn quan niệm kiến trúc và thiên nhiên phải hòa quyện với nhau. Cái đẹp, cái thẩm mỹ, với tôi đều gắn liền cùng thiên nhiên. Ở Cao Lan Hamlet, mỗi khoảnh khắc trong ngày, thiên nhiên lại khoác lên mình một vẻ đẹp khác nhau, và khi kết hợp cùng kiến trúc, chúng tạo nên những trải nghiệm rất đặc biệt.



Anh có thể chia sẻ thêm về cảm xúc khi phục dựng 5 ngôi nhà sàn truyền thống không?
VHT: Phục dựng khó hơn xây mới rất nhiều. Gỗ cũ thì cong vênh, tỷ lệ không đều, lại hư hỏng nhiều chỗ. Nhưng điều đáng quý chính là câu chuyện văn hóa đằng sau từng ngôi nhà. Tôi nhớ mãi một căn nhà, ngày xưa gia đình chủ nhà nuôi trâu để kéo gỗ từ rừng về. Phải đến hai đời trâu mới đủ gỗ dựng nên căn nhà ấy. Khi nghe câu chuyện đó, tôi càng trân trọng công sức của người xưa, nên quyết định giữ nguyên màu gỗ cũ, không sơn bóng, để lưu lại “dấu vết thời gian”.
Khu vực này cao khoảng 1000m so với mực nước biển, ngày trước chưa có đường, vật liệu phải chở từng chút một bằng máy cày. Nhân công thì khó huy động vì bà con bận mùa vụ cà phê, sầu riêng. Mùa mưa đường lại trơn trượt, tiến độ càng chậm. Vậy mà cuối cùng, toàn bộ Hamlet với 5 căn nhà sàn, nhà hàng và hồ bơi cũng hoàn thành sau khoảng hai năm rưỡi.
Anh có thể chia sẻ chi tiết kiến trúc mà anh yêu thích nhất tại Cao Lan Hamlet?
VHT: Tôi thích nhất là mái vòm của nhà hàng, được ghép từ hơn 1000 mảnh gỗ cũ. Gỗ chủ yếu lấy từ những căn nhà dân tháo dỡ ở Sài Gòn hoặc Bảo Lộc. Không thể mua ngay một lúc, mà phải đặt rồi chờ họ gom đủ, chuyển dần về. Chính sự kiên nhẫn này đã tạo cho công trình một linh hồn riêng, thay vì đi theo lối công nghiệp hóa.



Anh ưu tiên cảm xúc nào cho du khách khi thiết kế Cao Lan Hamlet?
Văn Hữu Triêm (VHT): Tôi muốn mang đến cho du khách một trải nghiệm “hiếm” – khác biệt với những resort thông thường. Đó phải là một không gian riêng tư, gần gũi, có sự kết nối và giàu cảm xúc.
Nhiều vị khách khi đến đây đều chia sẻ rằng họ cảm nhận được “tình cảm” – điều mà không phải nơi lưu trú nào cũng mang lại. Tôi nhớ có gia đình đưa con nhỏ lên ở; dù không có khu vui chơi công viên như thường thấy, nhưng các bé lại say mê khám phá thiên nhiên, rồi viết lại những dòng cảm nhận đầy xúc động. Chính những phản hồi ấy khiến tôi tin rằng dự án đang đi đúng hướng.
Nếu phải gửi gắm một thông điệp đến những vị khách đến đây trải nghiệm, anh mong họ cảm nhận điều gì?
Văn Hữu Triêm (VHT): Tôi không muốn gắn vào đây một thông điệp cụ thể nào, vì điều đó dễ trở thành sự ràng buộc. Tôi chỉ đơn giản sống và làm theo cách mình tin là đúng: giữ mọi thứ gần gũi với thiên nhiên, sống chậm rãi hơn, để mỗi người khi đến đây tự có trải nghiệm cho riêng mình. Khi khách bước vào Cao Lan Hamlet, họ thấy kiến trúc, thấy không gian xanh, thấy lối sống nơi này… và tất cả những điều đó tự nhiên sẽ đem lại một cảm giác bình yên.
Tôi cũng không muốn nói nhiều về thiền, yoga hay “sống chậm” theo những khái niệm lớn lao, bởi bản thân tôi vẫn đang trong hành trình học hỏi. Nhưng tôi tin rằng, khi sống thật với lựa chọn của mình, xây dựng một nơi xanh, sạch, tôn trọng thiên nhiên thì chính sự tự nhiên ấy đã là thông điệp. Còn lại, mỗi vị khách đến đây sẽ tự tìm thấy cảm nhận riêng của họ và tự rút ra cho mình điều cần thiết.



Nếu coi Hamlet như một “tác phẩm”, anh mong nó sẽ để lại “dấu ấn” gì cho thế hệ sau?
Văn Hữu Triêm (VHT): Điều tôi khao khát nhất là biến Cao Lan Hamlet thành một khu rừng đúng nghĩa – nơi thiên nhiên bao bọc, cây cối lớn lên cùng năm tháng. Tôi mong nơi đây sẽ trở thành một “dấu ấn xanh” cho thế hệ sau: để họ có thể hít thở, tận hưởng và tiếp tục nuôi dưỡng. Như một phần ký ức đẹp, lưu giữ sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên.
Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này!
Xem thêm ảnh về Cao Lan Hamlet


















